[Dịch] Đều Trọng Sinh Ai Còn Xã Hội Đen

/

Chương 86: Xử lý xong tiểu thương, quảng bá, ai nói mời minh tinh phải tốn tiền?

Chương 86: Xử lý xong tiểu thương, quảng bá, ai nói mời minh tinh phải tốn tiền?

[Dịch] Đều Trọng Sinh Ai Còn Xã Hội Đen

Vô Liêu Tiểu Bạch A

7.867 chữ

25-01-2026

Chu Chính gật đầu.

Ngay sau đó, hắn nói với Tần Giang:

“Giang ca, anh xem, chắc được khoảng...”

Hắn còn chưa dứt lời, một người trung gian đã vội cười nịnh nọt với Tần Giang: “Một trăm hai mươi mốt tiểu thương, đa số đến từ các chợ đêm lớn ở Bắc khu, cũng có người từ khu khác, còn lại là những người bán hàng rong.”

“Chúng tôi đã phải tốn rất nhiều công sức mới tìm được họ. Dĩ nhiên, được giúp Tần tổng tìm người là vinh hạnh của chúng tôi.”

Hắn gật đầu khom lưng với Tần Giang, cung kính hết mực, đúng chất một tên chân chó.

Đáp lại, Tần Giang chỉ gật đầu mà không nói gì.

Loại người này trong xã hội bây giờ không thiếu, khi đối mặt với người có địa vị, bất kể có phải cấp trên trực tiếp hay không, họ đều sẽ tự động tỏ ra cung kính, vô thức nịnh bợ, lấy lòng.

Mục đích có khi chẳng phải vì sau này có việc cần nhờ, mà có khi chỉ để có chuyện đem ra chém gió mà thôi.

Các trung gian khác: (|||❛︵❛.)

Cả đám thì mày là thằng tìm được ít người nhất, thế mà lời hay ý đẹp đều để mày nói hết là sao? Tìm người thì dở, nịnh hót thì số một!

Sao nào!

Mày muốn thăng tiến à!

Nhưng họ cũng không nói gì thêm. Chu Chính đã hứa chỉ cần tìm được một tiểu thương đến Vân Đỉnh sẽ trả năm trăm tệ, họ đến đây để nhận tiền công, nhận được tiền công thì họ sẽ tự khắc rời đi.

...

Lúc này, Tần Giang quét mắt nhìn khắp hội trường.

Vút!

Bất cứ ai bị ánh mắt của hắn lướt qua đều không dám nhìn thẳng, vội cúi đầu im lặng, hoặc lúng túng vặn vẹo mấy ngón tay.

Tần Giang gõ ngón tay lên ghế, vào thẳng vấn đề: “Tôi có mở một khu chợ đêm, giờ đã dựng xong cả rồi, tuần sau sẽ chính thức khai trương. Gặp gỡ là duyên, hôm nay tôi cho các vị một ưu đãi: tuần sau cứ đến Chợ đêm Hắc Long dọn hàng ra bán đi.”

Các tiểu thương: ∑(O_O;)(⊙_◎)»ू(͒ˑ•᷄͡ꇵ͒•᷅͒)ू?!

Cái quái gì thế?

Bảo chúng tôi đến Chợ đêm Hắc Long bán hàng?

Đây là cho chúng tôi cơ hội á?

Sao thế.

Định ép mua ép bán à!

Nhưng họ còn chưa kịp nói gì thì đã thấy Tần Giang vẫy tay.

Vương Thao xách một chiếc vali đi ra, rồi từ từ mở nó trước mặt mọi người. Xoạt...

Những cọc tiền đỏ rực đập vào mắt.

Có một màu đỏ gọi là sắc đỏ Trung Hoa!

Và cũng có một màu đỏ gọi là sắc đỏ của tiền!

Tiền!

Từng cọc tiền!

Hàng triệu Nhân dân tệ!

Hù... Hù...

Các tiểu thương bất giác thở dốc, nhìn cả triệu bạc trước mắt, đúng là khó mà giữ được bình tĩnh.

Tách!

Chu Chính gập quạt lại, nói: “Đây đều là ưu đãi Giang ca dành cho các vị. Tôi nói thẳng nhé, vào Chợ đêm Hắc Long buôn bán sẽ được miễn phí toàn bộ tiền thuê gian hàng, ngoài ra mỗi gian còn được nhận ba nghìn tệ phí gia nhập. Thu nhập hàng tháng cam kết tối thiểu một vạn, nếu không đủ một vạn, Hắc Long sẽ bù đủ.”

“Các vị có thể ứng trước một vạn tiền cam kết này, cuối tháng tính sổ, thừa trả thiếu bù.”

“Ai đồng ý, bây giờ phát tiền!”

Cái gì?

Ba nghìn tệ phí gia nhập!

Mỗi tháng cam kết một vạn!

Phát tiền ngay bây giờ ư?

Vô số tiểu thương cứ ngỡ tai mình có vấn đề, đãi ngộ này thật sự quá hậu hĩnh. Phải biết rằng bây giờ là năm 2010, những người bán hàng rong kiếm được một vạn tệ mỗi tháng chắc chắn có, nhưng tuyệt đối không nhiều. Huống hồ, đa số những người được người trung gian giới thiệu đến đây đều không phải là dân buôn bán khấm khá, chỉ có thể nói là tầm thường, nhiều người bày sạp cả tháng còn chưa chắc kiếm được ba bốn nghìn tệ.

Bây giờ lại có người đảm bảo thu nhập tối thiểu một vạn tệ!

Chuyện này...

Có khác gì phát tiền đâu!

Đừng nói là họ, ngay cả mấy người trung gian cũng ngớ người. Bọn họ đoán Hắc Long triệu tập tiểu thương chắc chắn sẽ lôi kéo bằng ưu đãi, nhưng cũng đâu cần ưu đãi lớn đến vậy.

Làm ăn kiểu gì thế này?

Chẳng phải sẽ lỗ sặc máu sao...

“Thật hay giả vậy!”

Một tiểu thương không nhịn được bèn buột miệng hỏi.

Vụt!

Vương Thao ném một vạn tệ cho gã: “Cầm lấy, bây giờ nó là của ông. Một tháng sau sẽ quyết toán, thừa trả thiếu bù.”

“Đến ngày vào chợ sẽ đưa thêm cho ông ba nghìn tệ nữa!”

Ực!

Gã tiểu thương nhìn một vạn tệ trong tay, đứng sững tại chỗ.

Chuyện này...

Cứ thế mà đưa tiền!

Không phải chứ? Chẳng thèm hỏi mình bán gì, cũng không hỏi tên ư? Cứ thế mà đưa tiền à?

Cái quái gì vậy! Thần tài rải tiền chắc!

Cảnh tượng này cũng khiến các tiểu thương khác choáng váng. Tiền! Tiền tươi thóc thật ngay trong tay. Một tháng đảm bảo thu nhập tối thiểu một vạn, một năm là mười hai vạn, mười năm… Mười hai vạn tệ vào năm 2010 có sức hấp dẫn vô cùng lớn đối với đại đa số những người bán hàng rong.

Tần Giang nhìn các tiểu thương, lại lên tiếng: “Chuyện cứ quyết định như vậy. Ai đồng ý thì ở lại nhận tiền, đăng ký tên. Đăng ký trước sẽ được ưu tiên chọn vị trí tốt ở Chợ đêm Hắc Long.”

“Tôi còn có việc bận… A Thao…”

“Có em!”

“Chỗ này giao cho cậu!”

Nói xong, hắn đứng thẳng dậy, sải bước ra ngoài. Chu Chính và Tứ Cửu cũng đứng dậy đi theo, nhanh như một cơn gió.

Lúc ra đến cửa, Chu Chính đột nhiên quay đầu lại nhìn các tiểu thương, cười nói: “Giang ca không thiếu tiền, cái anh ấy cần là thể diện!”

“Đã cầm tiền của Giang ca thì phải làm việc cho ra hồn, ai mà cầm tiền không làm việc hoặc chuồn mất... hehe...”

Tứ Cửu cũng quay đầu lại, cười khà khà một tiếng. Chà! Nụ cười này khiến không ít tiểu thương sợ đến run cả người.

...

Nhìn Tần Giang và hai người kia dẫn theo một đám đàn em rời đi.

Các tiểu thương được Vương Thao thúc giục, bắt đầu xếp hàng nhận tiền. Dù sao Hắc Long cũng không yêu cầu họ ký tên hay điểm chỉ, chỉ cần đăng ký tên và mặt hàng kinh doanh là có thể nhận tiền ngay.

Cuối cùng, số tiểu thương đăng ký là: tám mươi chín người!

Những người còn lại không đăng ký đều có lý do riêng: có người vốn dĩ đã có vị trí tốt, buôn bán rất chạy, đến đây chỉ vì nể mặt người trung gian và nghe nói được ăn cơm ở khách sạn năm sao; có người căn bản không phải tiểu thương, đến để cho đủ số, bọn họ vừa rồi cũng muốn nhận tiền, nhưng nghĩ đến nụ cười của Tứ Cửu thì không khỏi sợ hãi, không dám.

Một vạn tệ không ít!

Nhưng so với tính mạng thì cũng chẳng là gì?

...

Dưới lầu.

Giám đốc khách sạn nhìn Tần Giang, cung kính nói: “Tổng giám đốc Tần về sớm vậy ạ? Toàn bộ diễn biến trong phòng VIP trên tầng cao nhất đều được ghi hình lại, đợi lát nữa tôi sẽ cho người sao lưu một bản gửi cho anh.”

Tần Giang gật đầu.

Đúng vậy, hợp đồng có thể không ký, mà cũng không nên ký.

Bảo đảm một vạn tệ!

Cũng chỉ tháng đầu thôi, sau này còn muốn nữa à... He he!

Hắn ra mặt hôm nay chính là để tạo cho đám tiểu thương này một ấn tượng rằng hắn rất ngầu, rất có tiền, rất có địa vị. Sau đó dùng tiền để lôi kéo, khiến họ vừa vì tiền mà đến mở sạp, lại vừa sợ hãi thân phận của hắn mà không dám làm ăn qua loa.

Giải quyết nhanh gọn!

Làm vậy là để không ai kịp hỏi liệu có được bảo đảm một vạn tệ mãi không. Dù có người hỏi thì hắn cũng đã có câu trả lời sẵn rồi.

...

Bốp! Bốp!

Chu Chính vỗ vai quản lý, nói: “Cứ cho họ mấy món trông sang chảnh một chút là được. Số tiền còn lại thì làm vài món ngon rồi đóng gói cho người của tôi mang về.”

Tiện tay nhét một xấp tiền vào túi quản lý.

“Vâng, tôi hiểu rồi. Bảo đảm sẽ khiến họ cảm thấy như ở nhà!”

Quản lý mỉm cười gật đầu.

...

Bên ngoài.

Tần Giang ngồi xe, Chu Chính lái xe.

Chu Chính: “Giang ca, Khóa đồng tâm đã giao một lô khoảng ba nghìn cái, số còn lại đang tiếp tục sản xuất gấp.”

“Tiểu thương cũng đã ổn rồi, Chợ đêm Hắc Long sắp khai trương, chúng ta có cần tạo chút tiếng vang không anh? Em đã cho làm một ít quạt và khăn giấy quảng cáo, định nhờ sinh viên đi phát, nhưng sợ không đủ rầm rộ. Hay là mình đăng quảng cáo trên báo đi anh...”

Tần Giang: “Mới khai trương thì cần tạo tiếng vang, nhưng quảng cáo trên báo hiệu quả kém lắm. Cậu có biết không, trong xã hội ngày nay, cách tạo tiếng vang nhanh nhất, hiệu quả nhất là gì?”

Chu Chính: “Hiệu ứng ngôi sao!”

Tần Giang: “Chuẩn! Mời ngôi sao làm người đại diện, mà không phải chỉ một, phải mời nhiều người, càng nhiều càng tốt...”

Chu Chính: “Nhưng phí đại diện...”

Tần Giang: “Ai nói với cậu mời ngôi sao là phải tốn tiền...”

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!